Nội dung chính
Thư Kỳ và hành trình tìm con suốt 9 năm đầy nước mắt là minh chứng cho nỗi đau thầm lặng của nhiều phụ nữ, khi mọi nỗ lực y tế đều không thắng nổi định mệnh.
Trong mắt công chúng, cuộc hôn nhân giữa minh tinh Thư Kỳ và đạo diễn Phùng Đức Luân là hình mẫu của sự tự do và viên mãn. Việc họ không tổ chức đám cưới xa hoa, không phô trương và chọn lối sống giản dị khiến nhiều người ngưỡng mộ, cho rằng cặp đôi đang tận hưởng sự tự do tuyệt đối khi không bị ràng buộc bởi con cái. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài bình thản đó là một cuộc chiến bền bỉ, đau đớn và đầy tuyệt vọng kéo dài gần một thập kỷ.
9 năm kiên trì: Khi mọi giới hạn chịu đựng bị đẩy đến cùng cực
Trong một cuộc phỏng vấn đầy xúc động cuối năm 2025 với Carol Cheng, Thư Kỳ lần đầu trải lòng về sự thật nghiệt ngã: Họ không hề chọn cuộc sống không con, mà là họ đã khao khát nhưng không thể.
Chế độ kỷ luật sắt và những cơn đau tê buốt
Bắt đầu từ năm 41 tuổi, Thư Kỳ đã bước vào một giai đoạn mà cô mô tả là “liều cả tính mạng” để tìm kiếm cơ hội làm mẹ. Cô chấp nhận dừng toàn bộ công việc trong một năm, từ chối mọi lời mời hấp dẫn để biến ngôi nhà thành một nơi điều trị nghiêm ngặt. Để cơ thể đạt trạng thái tối ưu, nữ diễn viên đã thực hiện một chế độ ăn kiêng khắc nghiệt: từ bỏ món lẩu và xoài yêu thích, tuyệt đối tránh đồ sống, đồ lạnh và cay nóng.
Không chỉ vậy, cô kiểm soát tỷ lệ mỡ cơ thể ở mức 22% và tuân thủ giờ giấc sinh hoạt khắt khe. Mỗi tuần 3 lần, Thư Kỳ phải chịu đựng những mũi kim châm cứu đâm sâu vào vùng lưng dưới và bụng, mang lại cảm giác tê buốt kéo dài suốt cả ngày. Những bát thuốc Đông y đắng ngắt được uống đều đặn sáng tối, đến mức cô phải dùng mận muối để át đi vị đắng, chỉ mong một phép màu sẽ xảy ra.

Cuộc chiến tâm lý với IVF và nỗi thất vọng nối tiếp
Khi y học phương Tây được áp dụng thông qua thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) và thuốc kích thích rụng trứng, Thư Kỳ lại rơi vào một vòng xoáy mệt mỏi khác. Cô mô tả quá trình lấy trứng giống như việc cơ thể bị “vắt kiệt rồi lại được làm đầy lại”. Tác dụng phụ của thuốc khiến cô sưng phù, nổi mụn, tâm trạng dễ cáu gắt và thậm chí rơi vào trạng thái trầm cảm nhẹ.
Đau đớn nhất là những hy vọng hão huyền. Đã nhiều lần chu kỳ kinh nguyệt bị chậm, khiến vợ chồng cô vỡ òa trong hạnh phúc vì nghĩ rằng con đã đến, nhưng kết quả xét nghiệm âm tính luôn là gáo nước lạnh dội xuống mọi kỳ vọng.
Sự hỗ trợ thầm lặng và bước ngoặt chấp nhận số phận
Trong hành trình đơn độc và đau đớn đó, Thư Kỳ không hề một mình. Mẹ cô đã tìm đến những ngôi chùa, cầu nguyện và mang bùa may mắn về nhà với hy vọng tâm linh. Ngay cả đàn anh Lưu Đức Hoa cũng tận tâm kết nối cô với những chuyên gia sinh sản hàng đầu tại Hong Kong.
Tuy nhiên, điểm tựa lớn nhất chính là Phùng Đức Luân. Suốt những năm tháng khó khăn, anh chưa bao giờ tạo áp lực cho vợ. Thậm chí, anh cũng từ bỏ nhiều công việc để đồng hành cùng cô trong việc điều chỉnh lối sống, bỏ thuốc lá, rượu bia. Câu nói: “Ngay cả khi không có con, cuộc sống của chúng ta vẫn sẽ trọn vẹn” chính là liều thuốc chữa lành lớn nhất dành cho Thư Kỳ.

Bước ngoặt xảy đến khi bác sĩ kết luận buồng trứng của Thư Kỳ bị suy, khiến khả năng thụ thai trở nên gần như không thể. Một chi tiết đáng tiếc là từ năm 33 tuổi (2009), cô từng cân nhắc trữ đông trứng nhưng cuối cùng kế hoạch này bị trì hoãn. Đây là một bài học đắt giá cho nhiều phụ nữ hiện đại về việc bảo tồn khả năng sinh sản trước khi bước sang tuổi 35.
Đến năm 2024, cặp đôi quyết định dừng mọi điều trị y tế và xem xét việc nhận con nuôi. Thư Kỳ chia sẻ rằng cô đã học cách “chấp nhận tất cả những món quà mà thời gian ban tặng”, tìm thấy sự bình an trong tâm hồn thay vì dằn vặt bởi những điều không thể thay đổi.
Thư Kỳ: Từ biểu tượng nhan sắc đến nữ đạo diễn tài năng
Dù không thể hoàn thành thiên chức làm mẹ theo cách tự nhiên, Thư Kỳ đã chứng minh giá trị của bản thân qua những thành tựu rực rỡ trong nghệ thuật. Từ một cô gái bỏ dở trung học vì gia cảnh khó khăn, khởi đầu với những bộ phim cấp ba gây tranh cãi, cô đã bản lĩnh chuyển mình thành một diễn viên thực lực với các tác phẩm như Gác kiếm, Nhiếp Ẩn Nương… và trở thành giám khảo tại các LHP danh giá như Cannes và Berlin.

Đặc biệt, năm 2024 đánh dấu bước tiến mới khi cô lấn sân sang vai trò đạo diễn với bộ phim Girl. Tác phẩm không chỉ giúp cô đoạt giải Đạo diễn xuất sắc tại LHP Quốc tế Busan lần thứ 30 mà còn vinh dự góp mặt tại LHP Venice và Toronto. Thành công này như một lời khẳng định: Hạnh phúc và sự trọn vẹn của một người phụ nữ không chỉ nằm ở việc có con, mà còn ở việc họ cống hiến và để lại dấu ấn gì cho cuộc đời.
Góc nhìn chuyên gia: Câu chuyện của Thư Kỳ không chỉ là chuyện showbiz, mà là một lời nhắc nhở về sức khỏe sinh sản và tâm lý học đối với những cặp đôi hiếm muộn. Việc chấp nhận thực tại không phải là đầu hàng, mà là sự giải thoát để tìm kiếm những định nghĩa mới về hạnh phúc. Khi cánh cửa này đóng lại, việc mở ra cánh cửa nhận con nuôi hoặc tập trung vào sự nghiệp là cách tích cực nhất để vượt qua khủng hoảng.
Bạn nghĩ sao về quan điểm “cuộc sống vẫn trọn vẹn dù không có con” của Phùng Đức Luân? Hãy chia sẻ góc nhìn của bạn ở phần bình luận bên dưới.