Trang chủ Kinh nghiệm cuộc sốngTiếng gõ cửa nửa đêm của bố chồng: Hành trình vượt qua mất mát và giữ đứa bé

Tiếng gõ cửa nửa đêm của bố chồng: Hành trình vượt qua mất mát và giữ đứa bé

bởi Linh

Những tiếng gõ cửa nửa đêm của bố chồng trong căn nhà trống khiến tôi phải đối mặt với nỗi đau mất chồng và quyết định giữ đứa bé.

Cuộc đời tưởng chừng bình thường

Tôi từng mơ về một cuộc sống đơn giản: yêu, cưới, sinh con và cùng nhau già đi. Đó là kịch bản mà hầu hết người phụ nữ Việt Nam cũng hướng tới, dựa trên nền tảng văn hoá gia đình truyền thống.

Bi kịch mất chồng và nỗi đau vô hình

Ở tuổi 28, tôi mất chồng trong một tai nạn thương tâm. Anh, người bạn đồng hành từ thời đại học, luôn biết cách làm tôi cười ngay cả khi tôi mệt mỏi nhất. Khi bác sĩ thông báo anh đã không qua khỏi, tôi không khóc được – cảm giác trống rỗng lấn át mọi cảm xúc.

Bất ngờ mang thai trong lúc đau thương

Sau tang lễ, tôi sống như một xác không hồn. Những cơn buồn nôn liên tục khiến tôi nghĩ mình đang bệnh vì quá đau buồn, cho tới khi bác sĩ xác nhận tôi mang thai. Tin này như một cú sốc ngược lại: vừa là niềm vui, vừa là gánh nặng.

Lời khuyên và áp lực từ gia đình

Mẹ chồng liên tục khuyên tôi “tái hôn” hoặc “đừng để nhà này chôn vùi cả đời”. Bố chồng, sau khi mất con, rơi vào trạng thái rối loạn nhận thức, không nhận ra ai. Áp lực từ hai phía khiến tôi bối rối và sợ hãi tương lai.

Quyết định giữ đứa bé và ý nghĩa của nó

Sau thời gian suy nghĩ, tôi quyết định giữ đứa bé – sợi dây cuối cùng nối tôi với người chồng đã mất. Đó không chỉ là trách nhiệm sinh học, mà còn là cách tôi duy trì ký ức và tình yêu.

Tiếng gõ cửa nửa đêm: một dấu hiệu của tình thương

Kể từ khi mang thai, bố chồng thường gõ cửa phòng tôi vào nửa đêm, nói “Con trai, về rồi à?”. Ban đầu tôi hoảng sợ, nhưng khi tôi chia sẻ với mẹ chồng, bà đã bật khóc và kể lại: “Trước kia, khi chồng con về muộn, bố con cũng gõ cửa như thế, hỏi xem nó về chưa.”

Những tiếng gõ không còn là sự đe dọa mà là thói quen yêu thương của một người cha nhớ con mình, dù đã lẫn lộn trong nỗi đau.

Bước tiếp theo: sống cùng niềm tin và hy vọng

Giờ đây, khi đặt tay lên bụng, cảm nhận con bé cử động, tôi cảm thấy lòng mình dịu lại. Theo WHO, phụ nữ trải qua mất mát và mang thai đồng thời có nguy cơ cao bị rối loạn tâm lý; việc nhận được sự hỗ trợ từ gia đình và cộng đồng là yếu tố quyết định cho sức khỏe tinh thần.

Chúng tôi – tôi, mẹ chồng, và bố chồng – vẫn còn nhau. Dù nhà thiếu vắng người chồng, tình thân vẫn đủ ấm để đứa trẻ lớn lên trong yêu thương.

Tôi co ro trên giường, nước mắt chảy không ngừng. (Ảnh minh họa)

Có thể bạn quan tâm